- Trang chủ
- Lãnh Lệ Chi Tinh
- Chương 03
Tác giả:
Nam nhân trước mắt này có vẻ thật nhã nhặn, một chút cũng không giống lính đánh thuê khủng bố trong báo……
“Vì sao? Cô cho là âm mưu trên mạng?” Hắn nhướn mày, cười hiểu rõ.
“Đây là…… Ai cũng có thể nghĩ vậy mà. Loại giao dịch này chỉ dựa vào niềm tin thôi……” Nàng lúng ta lúng túng nói. Thiên Quyền cười rộ lên mê người sẽ làm người ta hít thở không thông, nàng đột nhiên cảm thấy hô hấp có điểm khó khăn.
“Thật vậy, cô nghĩ thế tuyệt đối không phải việc lạ. Chúng ta có thể đi chưa?” Hắn thản nhiên nói, cũng không muốn nói thêm gì về đề tài này.
Trên thực tế, hắn lần này đến cũng muốn tốc chiến tốc thắng, không lãng phí nhiều tinh lực vì loại cát-xê tí tẹo này , đương nhiên, có thân chủ giống Trình Duy n, hai ba lần là xong, xí nghiệp Hải An, hắn cam đoan không tới một tuần có thể tới tay.
Trình Duy n thấy được sự lãnh đạm của hắn, hơi sửng sốt, không hề nhiều lời, xoay người chỉ bên ngoài nói: “Xe ở bên ngoài, xin đi theo tôi.”
Hắn khẽ giơ tay, hơi đẩy gọng kính mắt lên, đi theo sau nàng ra khỏi đại sảnh sân bay.
Trình Duy n đi trước, trong lòng nhất thời cảm thấy không thoải mái, nam nhân này đẹp trai thì đẹp thật, nhưng quá lạnh lùng, làm hảo cảm của nàng với hắn lập tức tổn hại một nửa.
Thực vênh váo! Nàng chờ xem ngày mai hắn làm sao cứu lại Hải An.
Đang than thở trong lòng, một âm thanh quen thuộc nhưng làm người ta chán ghét đột nhiên gọi nàng.
“Hắc, đây không phải Trình Duy n tiểu thư sao?”
Nàng cau mày quay đầu, sắc mặt lập tức sa sầm, thiếu đông Tập đoàn Đức Lai Đường Thiệu Tông cư nhiên cũng xuất hiện ở đây? Thật là sự trùng hợp chết tiệt!
“Sao? Em đặc biệt đến sân bay đón anh sao?” Đường Thiệu Tông nhanh chóng đến gần, mê đắm nhìn nàng, ngoài miệng ngả ngớn tươi cười.
“Đừng nằm mơ!” Nàng không thèm liếc hắn một cái, xoay người muốn chạy.
Nàng ghét nhất bị cặp mắt to thao láo như mắt trâu của Đường Thiệu Tông nhìn, người ta đều nói hắn là cái gì mà quý tộc độc thân đẹp trai nhất, rất được yeu thích bởi mày rậm mắt to, dáng người tráng kiện như vận động viên, cùng với gia tài bạc triệu khó có thể đếm hết……
Hừ! Thật sự là đủ rồi, với nàng mà nói, hắn chẳng qua chỉ là một quả bóng ghê tởm lại âm hiểm mà thôi!
“Đợi chút, nếu đã gặp, không bằng cùng đi ăn một bữa ăn đêm.” Đường Thiệu Tông rất nhanh bắt lấy tay nàng, cũng không muốn khinh địch để nàng chạy mất.
Tập đoàn Đức Lai nhắm trúng thế lực của xí nghiệp Hải An ở Hồng Kông trong giới hàng hải từ rất sớm, có các cứ điểm dày đặc ở vùng duyên hải của Trung Quốc, bởi vậy từ năm trước đã triển khai kế hoạch sáp nhập. Nhưng, ngoại trừ mạng lưới hàng hải của Hải An hấp dẫn hắn, Trình Duy n cũng là nguyên nhân chính khiến hắn tích cực tham gia.
Trình Duy n khác hẳn với mẫu con gái kiều diễm dịu dàng mà hắn thích, nhưng không biết vì sao, lần đầu tiên hắn thấy nàng đã rất muốn nàng, có lẽ tính tình ương ngạnh lại bướng bỉnh của nàng khơi dậy dục vọng chinh phục của hắn, nàng càng chống cự hắn càng không buông tay.
“Thực xin lỗi, tôi không rảnh.” Trình Duy n tránh tay hắn, tận lực kìm nén tính tình, không muốn gây sự trước nhiều người.
“Nhưng anh rảnh, Trình tiểu thư, nếu sau khi Hải An bị mua lại em hy vọng có thể tiếp tục công tác, tốt nhất ngoan ngoãn theo anh đi ăn chút.” Đường Thiệu Tông lời nói mang uy hiếp.
“Anh……” Nàng tức giận cắn răng quát lên: “Anh thật là đồ tiểu nhân ti bỉ, Hải An tuyệt đối sẽ không lọt vào tay các người!”
“Chỉ còn là vấn đề thời gian, em cho là còn hy vọng sao?” Đường Thiệu Tông đắc ý cười to.
“Chưa đến phút cuối, ai thắng ai thua còn chưa biết được!” Nàng trừng mắt nhìn hắn, kiên cường phản bác.
“Đừng chống cự nữa!” Đường Thiệu Tông phút chốc lại một tay ôm nàng vào lòng, kề sát mặt nàng, hạ giọng cười dâm đãng, “Nếu em theo anh một đêm, có thể anh sẽ lo giúp nhà họ Trình giữ lại một ghế trong hội đồng quản trị……” Trình Duy n giận không nén nổi, không chút nghĩ ngợi liền vung tay đấm vào mũi hắn.
“Oái!” Đường Thiệu Tông đau như mũi bị gãy, rống lên.
“Thiếu gia!” Hai tùy tùng theo sau hắn vội vàng tiến lên đỡ lấy hắn.
Biến hóa này khiến mọi người giật nảy mình, ngay cả Gia Cát Tung Hoành cũng ngây ngẩn cả người, hắn không nghĩ tới, Trình Duy n dịu dàng mềm mại còn có khuyết điểm lớn nhất, xúc động!
Trình Duy n đấm Đường Thiệu Tông một cái, đương nhiên là rất thống khoái, nhưng nàng cũng bị dọa bởi hành vi của chính mình, hơn nữa lúc này nàng mới phát hiện, thì ra đánh người cũng sẽ đau, tay nàng hiện tại đau chết đi được!
“Mày…… Con đàn bà này dám đánh tao!” Đường Thiệu Tông giận điên ngẩng đầu, hắn đường đường là thiếu đông Tập đoàn Đức Lai, Trình Duy n lại to gan đánh hắn trước mặt mọi người? Trình Duy n bất an liếc nhìn bốn phía, nghĩ rằng đánh cũng đã đánh rồi, chỉ đơn giản là đấm ra một cú, căm giận hất cằm lên, không luồn cúi khuất phục nói: “Anh…… Đồ háo sắc anh cút xa một chút cho tôi! Kiếp này đừng vọng tưởng chạm vào một sợi tóc của tôi!” Đường Thiệu Tông giận mày dựng ngược, rủa: “Mẹ mày! Mày thật sự tưởng tao không làm được gì mày sao? Hôm nay hãy xem xem tao có thể động vào mày không!” Dứt lời, hắn vung tay lên, một trong hai gã tùy tùng lập tức tới gần Trình Duy n.
Trình Duy n hoảng sợ lui về sau, phát hiện mình gặp phải rắc rối lớn, sắc mặt lập tức trắng xanh, không biết làm sao mới tốt.
Ngay lúc tên tùy tùng kia nhanh tay sắp bắt được nàng, Gia Cát Tung Hoành xoay mình ra tay bắt lấy cổ tay người nọ, không nhanh không chậm nói: “Đừng náo loạn nữa, làm khó một cô gái, chẳng lẽ chúng mày muốn mọi người chê cười sao?” Hắn nhúng tay làm cho Trình Duy n ngây người một chút, nói thật, bị Đường Thiệu Tông quấy rầy, nàng đã sớm quên sự tồn tại của hắn.
Đường Thiệu Tông thấy có người ra tay giúp Trình Duy n, nheo mắt lại đánh giá, không để con người tuấn nhã này vào mắt chút nào.
“Xú tiểu tử, việc của bổn đại gia tốt nhất mày đừng động vào, nếu không thì bị thương tao cũng không chịu trách nhiệm.”
“Thiếu đông của Tập đoàn Đức Lai làm khó dễ một cô gái ở sân bay, anh không sợ tin tức này lan ra, tổn hại danh dự nhà họ Đường sao?” Gia Cát Tung Hoành đương nhiên cũng nghiên cứu về Đường Thiệu Tông, vị công tử xuất thân nhà giàu phong lưu háo sắc này làm nhiều việc càn rỡ ác bá, bình luận của thương giới đối với hắn cũng không sai.
“Hừ, mày cũng tinh mắt đấy, nhận ra Đường Thiệu Tông ta……” Đường Thiệu Tông sắc mặt vừa lòng.
“Đường thiếu gia chuyện xấu quá nhiều, tôi sao lại không biết?” Gia Cát Tung Hoành nở nụ cười khinh miệt.
“Mày……” Đường Thiệu Tông biến sắc, lửa giận dâng cao.
Trình Duy n lo lắng “chuyên gia” nàng tốn bốn mươi vạn mời đến sẽ chịu khổ trên chiến trường, liền kêu nhỏ: “Thiên Quyền tiên sinh, chúng ta đi thôi……” Đường Thiệu Tông giật mình, thì ra tiểu tử này là đồng bọn với Trình Duy n, tức giận đến mặt mũi vặn vẹo, liếc tùy tùng của hắn ra hiệu.
Tên bị Gia Cát Tung Hoành giữ tay hiểu ý, một tay kia không hề báo trước liền đấm tới mũi Gia Cát Tung Hoành, Trình Duy n thấy thế kinh ngạc há hốc mồm, nghĩ rằng giờ thì xong đời, vị Thiên Quyền dáng vẻ hào hoa phong nhã sẽ bị đánh ặt mũi bầm dập.
Nhưng lo lắng của nàng chỉ là dư thừa, Gia Cát Tung Hoành mắt chợt lóe, dễ dàng tránh được nắm đấm của người nọ, hơn nữa vẫn chưa làm gì tiếp, thì người nọ tựa như bị cái gì đánh trúng, hô to một tiếng, cầm bàn tay chính mình ngã xuống một bên.
Một người khác lập tức vọt lại, nhưng hắn chỉ mới bước được hai bước, đột nhiên cảm thấy hai luồng gì đó nóng rực chiếu vào mắt, tiếp theo hai mắt bị một trận đau đớn, đau đến mức ôm chặt mắt ngã xuống đất kêu điên cuồng.
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người đang chứng kiến ngây ra, chính Đường Thiệu Tông cũng không rõ hai tên tùy tùng thân thể cường tráng của hắn bị đánh ngã ra sao.
Trình Duy n lại ngây ngốc đứng tại chỗ, chỉ vì trong nháy mắt vừa rồi nàng tựa hồ thấy mắt Thiên Quyền chợt lóe sáng, tiếp theo hai gã kia gục xuống……
Thật sự là rất quỷ dị! Nàng kinh ngạc nghĩ.
Sự việc này đã khiến đội bảo an của sân bay tới, Gia Cát Tung Hoành bình tĩnh nhìn mọi người xung quanh, mỉm cười, xoay người kéo tay Trình Duy n rời đi.
Trình Duy n bị kéo đi nhưng vẫn quay đầu nhìn lại, cho tới khi ra khỏi sảnh sân bay, đi vào bãi đỗ xe, mới giật mình hoàn hồn, không hiểu ra sao hỏi: “Này, vừa rồi…… Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“Không có gì.” Hắn thản nhiên nói.
“Sao có thể không có việc gì? Anh đánh họ bị thương……” Nàng mở lớn miệng.
“Cô thấy tôi ra tay sao?” Hắn buông tay nàng ra, hỏi lại như chưa có gì xảy ra.
Trên thực tế, hắn chỉ dùng tia laser trong mắt bắn ra giáo huấn hai người kia một chút thôi, loại việc này không cần giải thích với Trình Duy n, mỗi thành viên Bắc Đẩu Thất Tinh đều có siêu năng lực biến chủng, trên cơ bản, đây là bí mật của họ.
“Không ư……” Nàng thì thào.
“Không phải, việc họ bị thương không liên quan tới tôi.” Hắn khẳng định chắc chắn.
“Nhưng……” Nàng vẫn cảm thấy rất đáng nghi.
“Xe cô ở đâu?” Hắn lười không muốn nói thêm, bước về phía trước.
Nàng biết hắn không muốn nói tiếp, liền đuổi theo sát sau lưng hắn, miệng lẩm bẩm: “Tôi chỉ muốn biết ánh mắt của anh có phải đã sáng lên không thôi……”
Gia Cát Tung Hoành rùng mình, phút chốc đứng lại, quay đầu nhìn nàng chăm chú, biểu tình nghiêm túc. “Cô nói gì?”
Nàng bị bộ dáng tuấn lệ của hắn làm chấn động, cuống quít dừng bước, khó hiểu nói: “Sao vậy?”
“Cô vừa nói gì?” Hắn thực cảm thấy ngoài ý muốn, nàng lại có thể phát hiện ánh sáng nhạt ở đáy mắt hắn! Chuyện này chưa từng có người nào chú ý tới……
“Không có gì, đại khái là tôi hoa mắt, nghĩ là mấy tên tay chân của Đường Thiệu Tông ngã xuống có liên quan đến ánh mắt sáng lên của anh……” Nàng cười cười, bỗng nhiên cảm thấy mình thật ngu xuẩn, ánh sáng trong mắt hắn nhất định là phản quang từ đèn trong đại sảnh sân bay, không cái gì đáng ngạc nhiên.
Gia Cát Tung Hoành vẫn nhìn nàng chằm chằm, ai nói Trình Duy n sơ ý? Sức quan sát của nàng rất tốt! Xem ra, hắn cần phải cẩn thận một chút mới được.
“Đúng vậy, nhất định là cô hoa mắt.” Hắn thuận theo lời nàng, trong lòng đã sinh cảnh giác.
“Nói cũng đúng!” Nàng cười tự giễu, đi tới chỗ xe mình, mở cửa xe, trước khi lên lại nhịn không được hỏi: “Có điều, tôi rất muốn biết anh dùng phương pháp gì đánh ngã hai người kia.”
Hắn mở cửa xe phía cạnh ghế lái (Trình Duy n lái xe, anh này ngồi cạnh), liếc nàng một cái, châm chọc nói: “Tôi không đánh hai người kia, Trình tiểu thư, người đánh thực sự là cô.” Nói xong, hắn thản nhiên ngồi vào xe.
Nàng hơi kinh ngạc, bị hắn nói làm mặt đỏ lên.
Lại không phải sao? Nàng đấm Đường Thiệu Tông một cú rất mạnh, mọi người đều thấy, còn hắn cùng hai gã tùy tùng kia cũng chưa từng động thủ, từ đầu tới cuối đều chỉ né tránh mà thôi.
Ngượng ngùng ngồi trên xe, khởi động động cơ, hướng tới khách sạn, nàng không đề cập chuyện vừa rồi nữa, sửa lời nói: “Có cần tôi nói rõ về chuyện ngày mai với anh không? Hải An của chúng tôi……”
“Không cần, toàn bộ giao hết cho tôi xử lý, bây giờ đưa tôi đến khách sạn, ngày mai, cô ở tòa nhà chính của xí nghiệp Hải An chờ tôi là được.” Hắn cúi đầu xem tư liệu lấy từ cặp da, cũng không ngẩng đầu lên nói.
“Nhưng, anh khẳng định anh nhất định có thể……”
“Tôi khẳng định.” Hắn quay đầu nhìn nàng, trên mặt có kiên định, chân thực đáng tin.
“Ồ……” Nàng không quá yên tâm mà thở ra một hơi.
Người này tuy trầm ổn chắc chắn, làm cho người ta có cảm giác thực tin cậy, nhưng điều mà xí nghiệp Hải An phải đối mặt là Tập đoàn Đức Lai tài lực khổng lồ, cùng các cổ đông lớn không giữ tín nghĩa.
Hắn muốn dùng cách gì để cứu lại công ty của nàng? Đáp án chỉ có thể chờ ngày mai mới có thể công bố.
Hội nghị của xí nghiệp Hải An diễn ra vào mười giờ sáng, Đường Thiệu Tông là đại diện Tập đoàn Đức Lai chín giờ đã đến tòa nhà chính của xí nghiệp Hải An, hơn nữa thị uy đi lại tuần tra từng phòng ban, sắc mặt đắc ý dạt dào như muốn nói ỗi nhân viên, hắn lập tức sẽ trở thành chủ mới của xí nghiệp Hải An.
Trình Duy n một đêm không ngủ, sáng sớm mắt thâm quầng bước vào công ty, rất nhiều nhân viên lâu năm đều làm phiền nàng, hỏi việc liên quan tới chuyện công ty bị mua lại, mỗi người đều lo lắng không biết có nằm trong danh sách bị giảm biên chế, mất kế sinh nhai hay không.
“Yên tâm đi! Sẽ không sao, xin mọi người yên tâm tiếp tục làm việc.” Nàng tươi cười trấn an cảm xúc từng nhân viên, nhưng trời mới hiểu nàng lo lắng bao nhiêu, mắt thấy đã gần mười giờ, vị Thiên Quyền kia còn chưa thấy bóng dáng, hại nàng lo tới sắp bạc đầu.
“Chị, đừng lo! Thiên Quyền nhất định sẽ đến.” Trình Duy Trạch cũng là một cổ đông vì có chị làm chỗ dựa, đương nhiên, hắn cũng phải tới xem xem Thiên Quyền tột cùng trông như thế nào.
“Hắn sẽ đến sao? Vừa rồi chị gọi điện đến khách sạn, lễ tân nói hắn ra ngoài từ sớm, em nói xem, hắn có phải chỉ đến lộ cái mặt rồi chạy luôn chứ?” Nàng bắt lấy ống tay áo Trình Duy Trạch, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập kinh hoàng.